Thời gian gần đây, môn thể dục đi bộ bỗng nhiên trở thành phong trào, đặc biệt đối với người có tuổi.Nhưng đi bộ còn phụ thuộc nhiều yếu tố

đi bộ

đi bộ

 

Đi bộ theo phong trào

Mỗi ngày cứ khoảng tờ mờ sáng, trên các con đường sạch sẽ vắng xe, từng tốp có, riêng lẻ có, tất cả đều “cuốc bộ” một cách hăng hái và vui vẻ. Về thể chất thì khỏi phải nói, có lẽ ai cũng thấy cái kết quả cụ thể của nó nên môn thể dục này có tính thuyết phục rất cao. Nhưng con người ngoài thể chất ra còn có tinh thần, và tinh thần đôi khi lại là yếu tố quyết định. Xin đơn cử một ví dụ: một người đàn bà khỏe mạnh, vô bệnh và đi bộ đều đặn mỗi sáng, nhưng khi phát hiện “đức lang quân” có bồ nhí, từ đó bà ăn không ngon, ngủ không yên… thử hỏi việc đi bộ còn có tác dụng nữa không? Chắc chắn là không! Tại sao thế? Tại vì tế bào và hệ miễn dịch của con người hoạt động không tự ý, nghĩa là chúng chỉ hoạt động theo tín hiệu từ trung ương thần kinh của đương sự. Và thực kiện này từ vạn đại đã được chứng minh qua hiện tượng “tâm sầu bạch phát”. Tại sao khi ta buồn rầu hay lo nghĩ nhiều, chẳng bao lâu cơ thể ta trở nên gầy mòn tiều tụy và tóc bạc rất mau? Tại vì khi ta “tâm sầu” thì từ trung ương thần kinh liên tục đánh đi các tín hiệu xấu, tế bào và hệ miễn dịch liền hoạt động theo chiều hướng bất lợi. Biết được lý lẽ này, người đi bộ nói riêng, người tập thể dục – thể thao nói chung nên tự kỷ ám thị. Tự kỷ ám thị là “tự mình âm thầm ra lệnh cho bản thân mình”, tức là dạng “tự thôi miên”. Các nhà thôi miên phải kiên trì “tu luyện” mười mấy hai mươi năm mới có khả năng dùng ý lực sai khiến người khác, trong khi tự kỷ ám thị thời gian chỉ vài năm, thậm chí vài tháng thôi, nếu chuyên nhất kết quả có thể làm ta không ngờ. Khi đi bộ chẳng hạn, thay vì cùng nhau nói chuyện cho quên mệt mỏi, mỗi người nên lặng lẽ tự kỷ ám thị…

Có thể nói con người khi bước vào ngưỡng cửa trung niên, đa số đều có bệnh mãn tính, không nhiều thì ít, cho nên tất cả những người có tuổi khi đi bộ nên ám thị tiêu đề: “Tôi lành bệnh”, “tôi rất khỏe”. Khi ám thị cố giữ hơi thở đều và sâu, tiêu đề ám thị theo hơi thở ra vào, và giữ cho nhịp nhàng theo từng bước chân đi. Ví dụ: chân mặt bước, ta hít vào và đọc thầm “tôi lành bệnh”; chân trái bước, ta thở ra và đọc thầm “tôi rất khỏe”. Cứ giữ đều đặn như thế, đi bao nhiêu bước là bao nhiêu câu ám thị. Cần nói rõ hơn, tự kỷ ám thị là làm cái việc “cam quyết và lặp lại”. Tế bào và hệ miễn dịch hoạt động không tự ý, có nghĩa là chúng như mấy anh khờ. Đã khờ thì mọi sự cam quyết và lặp lại luôn luôn bị tác động mạnh. Ta hãy tưởng tượng những người đi bộ mà ngày nào từ trung ương thần kinh cũng liên tục đánh đi tín hiệu: “Tôi lành bệnh”, “tôi rất khỏe”, chắc chắn “mấy anh khờ” sẽ tin và làm theo như thế! Các bác sĩ khi khám thấy bệnh nhân sắp chết, thường cố tình giấu bệnh nhân, chỉ cho thân nhân của họ biết thôi, cũng nhằm mục đích đánh lừa “mấy anh khờ” hầu kéo dài sự sống.

Thoái mái tư tưởng khi đi bộ

thoải mái khi đi bộ

thoải mái khi đi bộ

Thật vậy, khi bị bệnh nan y mà ta tỏ ra tuyệt vọng, than van, rên rỉ… là vô tình hoặc cố ý tiếp tay cho thần chết. Tự kỷ ám thị là ta quyết không đi theo “vết xe đổ” đó! Hãy bình tĩnh và kiên trì ám thị, có thể từ một chút hy vọng ta sẽ thấy “một trời hy vọng” cũng nên!

Xác định rằng, tư tưởng con người có khả năng “di sơn đảo hải”. Sở dĩ con người không tận dụng được khả năng này là do con người luôn bị hỉ nộ ái ố chi phối. Đúng hơn, tư tưởng con người như một dòng suối thường lưu bất tức mà từ vạn đại con người cứ để nó chảy lung tung… đến phải bị các quy luật về sinh lý khống chế. Tự kỷ ám thị cũng chính là làm cái việc “bắt dòng suối tư tưởng phải chảy theo hướng đã chỉ định”, qua đó từ trung ương thần kinh không ngừng đánh đi các tín hiệu tốt: “Tôi lành bệnh”, “tôi rất khỏe”! Hãy cam quyết và lặp lại một ngàn, một triệu hay một tỷ lần như thế, chứ không phải chỉ vài mươi lần mà có kết quả. Chiến đấu với ma bệnh và thần chết không đơn giản lắm đâu! Câu nói “muốn là được”, ở đây ta phải hiểu thêm: muốn từ năm này sang năm khác chứ không phải chỉ trong một sớm một chiều mà được. Những người bị bệnh nan y, không những tích cực ám thị trong khi đi bộ mà còn phải kiên trì “tu luyện” suốt ngày đêm mới mong chiến thắng được kẻ thù. Khi ám thị, cơ quan bộ phận nào bị bệnh, bao nhiêu tư tưởng tập trung vào đó, máu sẽ dồn về đó nhiều hơn, rất có lợi cho việc trị liệu. Hãy kiên trì ám thị, vì chắc chắn không tốn hao hay đau đớn gì! Người nào trong vài năm đã ám thị được một tỷ lần, theo lý thuyết, các bệnh nan y không tự lành thì cũng giảm đi phân nửa. Những người nghèo nhất, không có tiền bạc của cải nhưng cái khả năng tinh thần thì chắc chắn không thua bất kỳ một tay nhà giàu nào! Hãy quên hết sự đời! Ngày mai có tận thế cũng đừng thèm bận tâm! Nhất là những người bị bệnh nan y, hãy dồn mọi nỗ lực cho việc tự kỷ ám thị! Đừng để những chuyện không đâu chi phối tâm trí!